NÚI THIÊNG CỦA CẢ DÂN TỘC TRIỀU TIÊN – P.4

NÚI THIÊNG CỦA CẢ DÂN TỘC TRIỀU TIÊN – P.4

( Tiếp theo của:
https://www.facebook.com/namhhn/posts/1778417212220208
https://www.facebook.com/namhhn/posts/1779492792112650
https://www.facebook.com/namhhn/posts/1783909418337654 )

Nửa do công việc, nửa do trí tò mò mà tôi trong vòng 2 năm đã đi ngang dọc không biết bao lần giữa miền Viễn Đông của Nga và miền bắc Trung Quốc. Phía Nga là từ Blagoveshensk cho tới Khasan, phía Trung Quốc là hai tỉnh Hắc Long Giang và Cát Lâm diện tích có lẽ đều to hơn nước ta. Quả là đi nhiều cũng biết được những thứ mà ít sách vở cho ta hay, chẳng hạn như cảm nhận được rõ ràng đường biên giới này có lẽ Sa Hoàng để lại, quả thật có lợi cho nước Nga rất nhiều. Ngoài những đoạn mà sông Hằng Hà là biên giới tự nhiên thì thấy ngay bên Nga rừng cây xanh mướt quanh năm, dù đã chặt phá rất nhiều nhưng có lẽ còn nửa thế kỷ nữa con người mới phá hết được. Nhưng phía Trung Quốc thì núi đá hiểm trở, bất chấp lệnh cấm chặt rừng thì vẫn trơ ra cằn cỗi, có lẽ khí hậu và thổ nhưỡng khắc nghiệt chả cây nào mọc nổi. Khá giống vùng phía Nam Trung Quốc: giữa hai tỉnh giao thông bất tiện đến mức đi về Bắc Kinh hay đi sang Nga rồi đi tiếp còn tiện hơn! Tôi đã đến Harbin (Cáp Nhĩ Tân) vào giữa mùa đông, với cái lạnh chưa thấy ở đâu lạnh hơn, mà vẫn thấy dân tình đi xem băng đăng! Một thành phố còn giữ nhiều nét “CCCP” nhất Trung Quốc, thấy bảo khá nhiều máy móc công nghiệp nặng được Liên Xô chuyển giao từ thuở nào nay vẫn còn chạy được! Xưa kia cũng khá nhiều cán bộ ta sang đây học hành, tham quan… Cát Lâm – thủ phủ của tỉnh là Trường Xuân là nơi có vẻ rất ít người Việt Nam đặt chân tới, một tỉnh khá là đơn điệu nhưng lại có nền công nghiệp ô tô, máy kéo bậc nhất Trung Quốc! Nhung hươu và sâm (thật giả có trời biết được) thì vô cùng phong phú, giá nào cũng có, tôi vẫn nhớ mãi những hộp sâm rất to đẹp, bao bì chả kém gì những quà tặng quý giá ở nước ta, ở chợ bán vài chục tệ, hay đông trùng hạ thảo có giá… chục tệ! Và cũng bắt chước như CCCP, ở đây cũng có nhà máy hóa dầu, như thường lệ (để tránh bị tấn công) nằm sâu trong đất liền, bất kể rất không thuận lợi cho chuyên chở…



Những gì còn đọng lại trong ký ức có lẽ là những gì không ngờ nhất. Đầu tiên là tài nghệ lái xe: có lẽ dân lái xe Trung Quốc xứng đáng đứng đầu thế giới! Bất chấp đồi núi hiểm trở phía bắc có hệ thống đường xá tàm tạm, và tôi chưa thấy một va quệt nào hay những chiếc xe bị tai nạn nằm lại dọc đường, các tài xế với những chiếc VW Jetta sản xuất nội địa phóng lúc nào cũng như bay, bất kể đang ngày hay đêm! Rồi đến việc không ngờ một vùng núi non biên thùy như thế lại là thủ phủ MDF có lẽ của cả thế giới mất – hàng trăm nghìn cái xưởng to nhỏ khác nhau, sản xuất từ thủ công tới hiện đại, có lẽ ăn theo cái vụ nhập (lậu) gỗ từ Nga sang. Và không ở đâu có nhiều quán thịt nướng như ở đây: quán nào trông bên ngoài cũng xuyền xoàng thôi, nhưng bên trong rất ngăn nắp, có hệ thống gom hút khói tại bàn mà sau này mãi tới 2015-2016 ở Hà Nội tôi mới thấy bắt đầu xuất hiện.

Thế rồi hơn chục năm trước tôi cũng thực hiện được mong muốn của mình khi “thổi hồn vào đất” trên sườn núi bên Nga, đó là tới thăm hồ thần, núi thiêng nhưng đi lên từ phía đất Tàu. Trước hết xin tóm lược một chút thông tin về nó đã:


NÚI THIÊNG PAEKTUSAN
Núi Trường Bạch, hay Trường Bạch Sơn, Changbai Mountin hay Paektusan đều là tên ngọn núi cao nhất trên bán đảo Triêu Tiên và vùng Mãn Châu Lý, có nghĩa là “ngọn núi luôn có đỉnh màu trắng” – cao 2744m cơ, mùa đông tuyết phủ còn mùa hè đỉnh nó trắng bởi một loại đá cuội. Và trên đó có hồ nước tuyệt đẹp, phải leo tận nơi mới thấy được vì nó vốn là miệng một núi lửa đã/đang tắt, hồ Thiên Trì (Tianchi hay Heaven Lake). Từ hồ này chảy ra con sông Tumagan, nhánh lớn là biên giới giữa Bắc Hàn và TQ, nhánh nhỏ là biên giới giữa Bắc Hàn và Nga (và còn thêm con sông nữa chảy vào hệ thống sông Amur của Nga!). Đây là ngọn núi lửa nằm giữa 2 nước Trung Quốc và Bắc Triều Tiên, lại là ngọn nằm gần nhất so với Vladivostok – thành phố cảng của Nga mà Putin vừa chỉ định là thủ phủ của cả vùng Viễn Đông (trước đây cứ mặc định là Khabarovsk). Và núi lửa này khá đều đặn đấy, 100-200 năm thể nào cũng hoạt động trở lại một lần!

Đỉnh Paektu này được tạo ra bởi một vụ phun núi lửa kinh hoàng – năm 969 – và được tính toán có mức phun 7/8 điểm, đã giải phóng 96 km3 đất đá – nó là một trong những vụ phun núi lửa mạnh nhất trong 5000 năm cuối của loài người! Thế là sau vụ núi lửa hoạt động kinh hoàng ấy đất nước Bột Hải (xem lại phần 2-3) mất mùa đói kém, hoạn nạn long đong đến mức mất đi cả 150 năm lịch sử…

Núi thiêng liêng với TQ đã đành (một trong 10 ngọn núi thiêng của họ), với cả dân tộc Triều Tiên tất nhiên rồi, nhưng với Bắc Triều Tiên nó còn “thiêng” hơn nữa, bởi theo chính sử của Bắc Hàn thì đồng chí Kim Nhật Thành lãnh đạo khởi nghĩa vũ trang ở đây, và dẫn dắt quân dân đi hết từ thắng lợi này tới thắng lợi khác, còn chủ tịch tương lai Kim Jong-Il thì ra đời trong cách mạng tại chiến khu này trên sườn núi thiêng (Còn sổ sách của Liên Xô thì hơi khác một chút, lãnh tụ tương lai Kim Nhật Thành thì làm sĩ quan Hồng quân ở Khabarovsk cho đến cấp đại úy, còn ở làng Vyatky cách thành phố Khabarovsk 70 km cậu bé Kim Jong-Il đi học trường Nga với tên “Yura” – rồi sau đó 1945 Stalin chọn bố cậu làm “hạt giống đỏ” thì hai bố con mới về Bắc Hàn…).


Vậy thì ngọn núi Bạch Đầu này ngoài chuyện “thiêng” ra đã đành rồi, nó có gì quan trọng? Xin thưa, rất quan trọng (và phiền toái) bởi nó liên quan đến rất nhiều quốc gia như vậy! Biên giới này được các nước công nhận vào 1962, ở đây được coi là khu bảo tồn thiên nhiên chung của TQ và Bắc Hàn, nhưng cả 4-5 nước (thêm Nga, Nhật nữa) theo dõi kỹ việc các bên có “tí toáy” làm gì ở khu vực nhạy cảm này không. Có đấy, bên Bắc Hàn thì thử vũ khí hạt nhân, tất nhiên không ngay tại đây nhưng cũng gần thôi, những vụ thử này rất dễ “đánh thức người đẹp đang ngủ yên” là ngọn núi lửa này. Mà các nhà khoa học đo được rồi, ở dưới đỉnh núi (dưới hồ Tianchi nữa) là khối magma khổng lồ, mỗi năm núi bị đội cao lên 3mm, chắc chắn 100% khối nóng bỏng khổng lồ này sẽ phải “phụt ra” – mà như thế thì ngay cả Hokaido của Nhật nổi tiếng là thanh sạch cũng ngập tràn tro bụi! Không chỉ Bắc Hàn “nghịch dại” đâu, bên phía TQ cũng xây dựng tùm lum (Bắc Hàn đổ cho TQ xây nhiều để sau này khẳng định chủ quyền cho dễ nói), và nhất là nhà máy điện nguyên tử Jingyu sẽ hoạt động ngay cạnh cả Bắc Triều lẫn Nam Hàn (trò dọa rất giống với ai kia đặt nhà máy điện nguyên tử gần Móng Cái). Vì ở Bắc Triều mạng xã hội bị cấm cản nên trên mạng chỉ có một cuộc chiến dữ dội giữa người dùng TQ và Nam Hàn! Bất phân thắng bại… Vậy nên chuyện chính phủ Nam Hàn nhìn xa trông rộng, muốn chuyển hướng nền kinh tế sang đầu tư ở nước ngoài, và chuyển 30-50% dân số di cứ ví dụ sang Việt Nam, theo tôi hoàn toàn hợp lý thôi – sống cạnh một núi lửa có thể phun bất cứ lúc nào (chu kỳ phun đã đến rồi!) và 2 ông hàng xóm nhăm nhe “cưa bom” như thế không đi mới lạ! Đấy là không ai dám bàn tới kịch bản một kẻ thù vô hình (hay ông Bắc Triều khùng lên) nện vũ khí hạt nhân vào chính dãy núi thiêng của mình, thì hậu quả khôn lường! Tôi vẫn cứ nhìn thấy trước dân tộc Triều Tiên sẽ lên đường đi tới những vùng đất mới, nhưng trong tâm họ không bao giờ quên được núi thiêng, hồ thần của mình…

LÊN ĐỈNH:
Chuyến thăm Paektusan cuối cùng cũng thành hiện thực (vì rủ mãi mới có người Việt ở TQ muốn đi cùng, chứ thấy xa thế đa số là ngại…). Từ làng du lịch Erdaobaihe chúng tôi đi khoảng nửa tiếng thì đến – thấy đông đúc toàn khách du lịch, đi theo từng đoàn. Đa số người TQ, cũng có nhóm du khách Hàn Quốc, giá có trẻ có. HDV lấy vé, chúng tôi đi qua cửa soát, ngồi lên những chiếc xe khách cửa kính lớn để dễ ngắm cảnh. Cả trăm chiếc bus chạy ngược xuôi như thế. Đến chân đỉnh đầu tiên, mất độ 20 phút – rất đông khách đã đến trước chúng tôi, nhưng tất cả đều trật tự, không chen lấn. Chuyển xe – lên núi chỉ có 2 loại chạy: Mitsubishi (6 người) hay Ssangyong Grace (9 người)/ Đường bê tông hết, nhiều chỗ có lẽ sợ trượt nên trải sỏi. Xe phóng như bay (ở TQ phải quen với điều này thôi!). Các cánh rừng lướt qua cửa kính xe, cấy lá to, cây lá kim, đài nguyên với nhiều bạch dương, cuối cùng cảnh quan mở ra chả khác gì đồng cỏ thung lũng ở núi Alpơ! Chỉ 10 phút chạy xe thôi không khí thoáng đãng và lạnh khác hẳn, có thế nhìn thoáng xung quanh 360 độ. Đẹp nhất là “núi đầu trắng” rồi, thực ra có tới 16 đỉnh núi cao, mây bay còn dưới chân chúng tôi nhiều! Tất cả du khách xếp hàng rồng rắn leo thêm độ 100 m nữa để ngắm hồ… Quang cảnh thật huy hoàng! Trèo tới nơi, bạn sẽ thấy hàng loạt đỉnh núi và lúc này mới thấy hồ Tianchi với nước xanh biêng biếc và không một gợn sóng nhỏ (trên này không có gió!). Bởi khá bất ngờ khi lần đầu nhìn thấy hồ, không ai nghĩ nó lại lớn thế, đẹp thế nên khách du lịch ai cũng hứng khởi vô cùng, chụp ảnh, hò hét, hoa tay múa chân… Nhất là khách gốc Hàn thì khỏi nói rồi (Đáng tiếc hồi đó smartphone chụp còn kém lắm, chất lượng ảnh chả ra gì nên chúng tôi hầu như không có ảnh – có dịch vụ chụp ảnh lấy ngay mà thế nào lại chả chịu dùng tới). Chúng tôi hôm đó gặp may với nhiệt độ gần 20 độ, trời trong veo, chứ thấy bảo có rất nhiều hôm dưới chân núi thì nắng nhưng lên mây mù che phủ, chả nhìn thấy nhiều như vậy! Hãy xem chục năm sau Kim Ủn và người đồng cấp từ Nam Hàn cùng phu nhân cùng nắm tay nhau chụp ảnh trên núi thiêng, cạnh hồ thần – họ vui sướng thực sự đấy chứ không phải “tạo dáng” đâu!

Hồ Thiên Trì (mặc dù “trì” có vẻ là “ao” rồi) Tàu viết là Sky Pond (TQ có thêm 2 hồ nữa tên cũng rứa). Dài gần 5 km, rộng 3,5 km, sâu tới 384 m. Thấy bảo chỉ có loại cá sông “malma” sống trong hồ thôi. Như đã biết hồ tạo thành từ núi lửa phun năm 969, nên nó 1050 tuổi rồi. Nó trên cao độ 2189m – kỷ lục Ginnes cho hồ núi lửa cao nhất và sâu nhất thế giới. Tất nhiên huyền thoại cũng thêm thắt rằng trong hồ cũng có quái vật ngàn năm tuổi, mà nhiều người đã từng chụp được ảnh…Chỉ biết rằng nếu núi lửa hoạt động trở lại, thì lượng nước khổng lồ trên đỉnh núi này đủ cuốn trôi cả một vùng rộng lớn của bắc TQ! Nhân thể cũng xin bổ xung, rằng dân Mãn Châu (quê hương nhà Thanh) cũng coi đây là vùng đất thiêng liêng của họ nữa đấy!

Vùng này tuy là khu bảo tồn động thực vật nhưng phía TQ vẫn nghĩ ra cách thu hút khách du lịch kiếm tiền, thậm chí họ đã xây cả sân bay cho mục đích này! Chỉ sợ mỗi mấy ông lái xe jeep phóng như bay, cả lúc lên lúc xuống HDV chỉ cho chúng tôi có đường có biển dẫn sang lãnh thổ Bắc Hàn và biển cấm (có lính canh) nhưng phóng kinh quá, chả kịp nhìn! Không ai lái giỏi hơn lái xe TQ!

Ngoài ra còn có thác nước, có đường hầm dài 2860 m để đi lên hồ nếu trời tuyết xe không lên được (mỗi năm cũng đến 8 tháng có tuyết), có rừng đá… Cũng lại khắp nơi bán đồ ăn, đồ lưu niệm, TQ mà! Sau đó chúng tôi quay về thành phố Hunchung (Hoàng Xuân) thôi, 5 giờ xe chạy. Sau này thấy bảo có cả cáp treo…



ĐỘNG NÃO
Vậy hãy cùng tôi suy xét, dù chỉ là những suy luận hết sức cảm tính, mò mẫm, vô thưởng vô phạt: sau hơn mười năm từ dạo ấy, sau khi năm ngoái hai thủ lĩnh hai miền Triều Tiên đã gặp nhau, dắt tay nhau lên đỉnh núi thiêng, bên bờ hồ thiêng của dân tộc, và nhất là chỉ vài hôm nữa thôi Kim Jong Un với Donald Trump sẽ gặp gỡ tại Hà Nội thì chuyện gì có thể xảy ra. Thế này nhé: 2 miền nam-bắc Triều Tiên với cội rễ lịch sử, văn hóa sâu nặng như thế họ sẽ lại giang rộng vòng tay, lại re-union dù có là một quá trình không nhanh, và vất vả vì thể chế đang quá khác nhau. Nhưng lịch sử dân tộc có một sức mạnh kỳ lạ, không ngăn chặn được mãi đâu. Trong khi đó thì Nhật Bản có lẽ là nước không hài lòng nhất, trong lịch sử hai dân tộc đã chiến tranh nhiều, còn ngày nay ngay về kinh tế thì mô hình Nam Triều Tiên đang có vẻ có những nổi trội hơn so với cách làm kinh tế của Nhật khá là bảo thủ. Một nước Triều Tiên thống nhất là điều Nhật không muốn nhất, thì họ phải làm sao? Nhật có khả năng “đi đêm” siêu việt, có lẽ chả nước nào bằng kể cả dân Do Thái, đó là nỗi hiểm nguy cho các tiến trình tích cực ở bán đảo Triều Tiên. Trung Quốc xin thưa là thế này: trong lúc đang chiến tranh kinh tế với Mỹ và có vẻ đang thua thì sẽ cản trở việc Trump ghi điểm ngay trên sân khấu chính trị châu Á bên nách của mình! Mặc dù bản thân TQ cũng được lợi hơn với việc Bác và Nam Hàn thống nhất hay ít ra là cũng không hầm hè dọa xung đột vũ trang, nhưng trong trường hợp cụ thể này vì TQ có áp lực nhất định lên Kim Un và tôi vẫn thiên về việc người hàng xóm to xác này sẽ “chọc ngoáy” thật lực, trong việc này có thể coi là cùng bè với Nhật vốn là kẻ thù không đội trời chung của mình. Vậy còn lại một tác nhân cuối, là Nga, như ta biết Putin có quan hệ “trên mức bình thường” từ lâu với Nam Triều Tiên, còn với Bắc Hàn thì lịch sử để lại, Nga luôn không che dấu sự giúp đỡ đa dạng của mình, bất kể việc cả 2 nước này từ lâu ta đừng nên coi là XHCN nữa! Hiện nay Nga và Mỹ đang rất nhiều hục hặc, đáng ra trong việc này Nga sẽ về phe TQ để “phá” hơn, nhưng còn lý do khác, chống đối Trump khắp nơi có vẻ bất lợi cho Putin (và Trump với cuộc bầu cử tiếp theo có lẽ cũng phải “liệu cơm gắp mắm” với đối thủ Nga). Mục đích cao nhất của Trump trong các đàm phán, đó là giải trừ vũ khí hạt nhân của Kim, và trong việc này Nga có một lợi thế địa lý, là “dù sao thì cũng chả làm sao”, tức là dù chiến tranh 2 miền Triều Tiên, chiến tranh Bắc Hàn-Nhật, hay xung đột với vũ khí hạt nhân của Ủn, hay kể cả Paektusan phun lửa một ngày kia… thì các nước khác có lẽ ảnh hưởng nặng nề hơn Nga nhiều! Tỷ số vậy tạm coi là 3-2 (Bắc, Nam Hàn, Nga chống với TQ, Nhật; Mỹ là “bình vôi”) thiên về bên “có tinh thần xây dựng”. Cuộc gặp thượng đỉnh ở Hà Nội sẽ thành công với không nhiều thỏa thuận thực sự tích cực cho nhân loại. Nhưng còn chúng ta, nước chủ nhà thì sao?

THAN:
Phải nói là cuộc gặp giữa tổng thống già dơ nhưng rất chịu chơi Donald Trump và hot boy chủ tịch Kim Jong Un sẽ có ảnh hưởng quốc tế sâu rộng, mà như một công dân Việt Nam tôi cũng hy vọng “chủ nhà” có thể được một chút lợi ích từ việc tỏ lòng hiếu khách này (xin nhớ cho là chi phí ta bỏ ra rất nhiều đấy, chưa kể chủ nhà sau đó có tỏ vẻ kẻ cả mà tặng thêm cho Bắc Hàn quà cáp cứu trợ gì không nữa thì chờ xem!). Tôi chả trông gì vào việc du lịch tăng đột biến hay một quán rượu sochu nào ở Hà thành bỗng chốc được coi là “quán nướng Kim Un-Trump”. Cũng chả phải vị thế quốc tế của ta cứ thế mà cất cánh đâu, “mình phải như thế nào…” kia!

Quay lại câu chuyện năm 2001: mùa hè năm ấy nước Nga có cuộc đến thăm của nguyên thủ quốc gia kỳ dị nhất trong lịch sử. Từ ga Khasan (Viễn Đông) cho tới Sankt-Peterburg và quay lại chủ tịch Kim Chính Nhật (Kim Jong Il) đi bằng đoàn tàu bọc thép, cửa kính chống đạn riêng của mình, gồm 15 toa. Vốn sinh ra lớn lên ở Nga, có thể hát vo rất nhiều bài ca chiến đấu tiếng Nga nên cụ thân sinh ra chủ tịch Kim Un ngày nay đi không phải để hoài cảm hay thăm thú gì, mà chỉ để đặt vòng hoa ở lăng Lê Nin rồi bàn với Nga một việc cụ thể khá lớn lao: nối liền tuyến đường sắt xuyên Nga (Transsib) với tuyến đường sắt xuyên Korea. Cũng phải nhiều năm sau, cụ thể là từ 2008-2014 việc nối tuyến này mới được thực hiện xong (môt công ty liên đoanh được thành lập với 70% thuộc về phía Nga) . Đáng nhẽ giữa 2 miền của Korea việc này cũng phải thực hiện nốt mới đủ và đúng ý đồ, thì 2016 Bắc Triều lại thử vũ khí hạt nhân, làm Nam Hàn rất “quan ngại” và rút ra khỏi chương trình này. Và thế là loay hoay mãi đến 05/9/2018 chuyến tàu đầu tiên chờ hàng hóa từ Khasan (Nga) mới chạy sang được Bắc Triều, tới cảng Radgin. Một địa danh có lẽ trừ người trong ngành thì ít ai để ý, nó gắn liền với Đặc khu kinh tế Radjin-Sonbong – đặc khu kinh tế được mở 1991 bởi TQ và Bắc Triều Tiên, mục tiêu là thu hút đầu tư nước ngoài của TQ và Nga. Ngoài Radjin thì đặc khu Rason này còn 2 cảng nữa, và Radjin có 3 cầu tàu thì hiện nay 2 cầu tàu do TQ thuê dài hạn, còn một của Nga dùng. Tình hình quốc tế không thuận lợi để đặc khu phát triển nhảy vọt, nhưng nếu thay đổi đi thì biết đâu… và một mặt hàng đầu tiên người ta nghĩ tới, đó là than.

Phải nói rằng than chả đâu nhiều bằng ở Nga, chứ 2 miền bắc nam Korea đều thiếu, Nhật thiếu, TQ phía bắc cũng có kha khá (thỉnh thoảng ta lại nghe tin sập lò mấy chục công nhân chết, nó đấy!) nhưng miền nam TQ thiếu to, nhìn tổng thể với nền công nghiệp lớn mạnh như của TQ thì thiếu than (ta cứ bảo TQ mua than tốt của ta, bán than xấu… là chủ đề khác nhé, kẻ mạnh có lựa chọn thôi!). Còn Việt Nam ta thì sao? Xin thưa rằng đang thiếu năng lượng trầm trọng lắm, hạt nhân thì “tự thiến” rồi, thủy điện thì hầu như đã hết công suất và đang hạn chế, đừng hy vọng điện gió và năng lượng mặt trời có thể thay thế được sớm vì đấy đang là cơ chế bao cấp, điện chạy từ LNG thì nguyên liệu ta cũng phải nhập, vậy thì còn gì đây: các nhà máy điện than! Bài này không bàn đến tác hại của công nghệ TQ – “người ta bỏ hết đi rồi mình lại đem về dùng” – hay tác động xấu tới môi trường của chúng, mà chỉ đề cập vấn đề: 21 nhà máy nhiệt điện than hôm nay và 65 nhà máy vào năm 2030 thì lấy đâu ra than? Việt Nam đang cạn kiệt về than thì khỏi bàn cãi rồi, than với tất cả các cấp độ chất lượng đều thiếu to! Và cứ mỗi năm con số tiêu thụ than tăng thêm ít nhất là 1 triệu tấn!
“Trời sinh voi, trời sinh cỏ” – nhiều bạn sẽ nghĩ vậy, đúng thôi. Hiện nay vẫn có thể túc tắc mua được than của Indonexia, nhưng phụ thuộc về năng lượng vào một nước Hồi giáo, nước đó không sớm thì muộn lại chịu ảnh hưởng của ông anh TQ thì sẽ thiệt đơn thiệt kép. Chỉ còn cách mở hướng Nga thôi, nhưng… cấm vận! Mà USA không chỉ cấm vận Nga, còn Bắc Hàn thì luôn trong “danh sách đen” rồi, thế thì than hay hàng hóa gì chăng nữa từ Nga (sắt thép chẳng hạn) còn ai dám mua, trừ ông kễnh không sợ Mỹ là TQ. Chẳng hạn công ty của VN muốn mua than từ Nga thì thanh toán thế nào được khi Mỹ cấm vận?

(Nhiều bạn sẽ thắc mắc, nếu đã tránh được cấm vận thì mua thẳng than qua vô số cảng ở Viễn Đông-Nga chứ việc gì phải đi qua đường Radjin cho “Mỹ nó ghét thêm”- vì quả là không thể dấu được đâu, nếu ai chịu khó Google nhìn kỹ thì cũng sẽ thấy 3 cầu cảng Radjin ấy đang có mấy tàu bốc than lên, và sau đó chúng chở đi đâu tiếp. Nguyên nhân thì có lẽ phải ai ở Nga rồi mới hiểu, thế nào là “con nhà lính tính nhà quan” và chi phí dịch vụ ở đây có lẽ phải sánh được với Monaco hay Zurich (tất nhiên trong đó một thành phần rất lớn là tiền tham nhũng và maphia). Chẳng hạn có những lúc giá thành để khai thác than từ dưới tầng đất sâu hàng trăm mét lên trên ở Nga chi phí chỉ hết 11 $, thế nhưng chi phí bốc chính tấn than đó từ cảng Viễn Đông lên tàu là 20$! Nếu ở Radjin thì có lẽ chi phí chỉ bằng 1/5. Chắc là không còn thắc mắc về con đường Bắc Triều Tiên nữa nhỉ?).

Radjin và khu Rason có cái hay, là cấm vận của Mỹ đối với Bắc Hàn không ảnh hưởng đến. Tức là Mỹ cũng “để cửa” cho Bắc Hàn với TQ, Nga cộng tác phần nào, chứ dồn một dân tộc khá cuồng tín đến đường cùng có lẽ là hạ sách. Vậy nên tôi có hy vọng không nhỏ, rằng nếu mấy ngày sắp tới khí hậu Hà Nội đẹp và sao trời được xếp vào những vị trí thích hợp, thì cuộc gặp thượng đỉnh giữa Kim và Trump sẽ thành công phần nào. Dễ hiểu việc con đường sắt xuyên châu Âu qua cả miền đất Triều Tiên là tâm huyết của người cha quá cố, Kim Jong Il bằng mọi cách sẽ phải tiếp nối, nhất là mất công đi tàu hỏa 4500 km đến Hà Nội rồi lại từng ấy km quay về. Còn một người rất khó đoán trước như tổng thống Trump, tôi xin liều dự đoán rằng trong không nhiều những thỏa thuận sẽ đạt được, 2 lãnh tụ sẽ có thỏa thuận thuận lợi cho việc cung cấp than từ Nga đi qua Bắc Triều để đến với TQ và Việt Nam trong thời gian tới. Bởi tôi cảm nhận được trong thâm tâm ông ta quý Việt Nam, còn thực ra Việt Nam cũng có nhiều người quý trọng ông mà, ví dụ như tôi… Hy vọng!


GHI CHÚ:

-Thực vật ở đây được bảo tồn tốt và khá phong phú! Ai mà nghiện truyện “chưởng” chắc phải nhớ loại tuyết sâm ngàn năm vô cùng quý báu ở núi Trường Bạch. Có thể xem cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp ở Paektusan:
http://geobotany.narod.ru/arc08.htm

-ngọn núi lửa rất dễ bị “kích hoạt” bởi nhiều nguyên nhân do con người gây ra: https://youtu.be/TSJddAaQO3c

-3 thế hệ lãnh tụ của Bắc Triều Tiên đều thích đi tàu hỏa hơn máy bay. Truyền thống này bắt đầu từ khi Stalin tặng cho Kim Nhật Thành một đoàn tàu sang trọng…
https://www.bild.de/…/trump-und-kim-gipfel-in-hanoi-im-luxu…

(Nguồn FB Nam Nguyen https://www.facebook.com/namhhn/posts/2201247079937217)