CÁM DỖ DÀNH CHO “NGƯỜI VIỆT XẤU XÍ” – P.2 – THẦY NÓI VỀ TRÒ

CÁM DỖ DÀNH CHO “NGƯỜI VIỆT XẤU XÍ” – P.2 – THẦY NÓÍ VỀ TRÒ

(Tiếp theo của: https://www.facebook.com/thdcholita/posts/1969660496474583 )

Đang thong thả làm bát bún thang ở vỉa hè đường Quang Trung thì tôi thấy có chiếc xe hơi đen trũi đỗ xịch trước mặt, rồi một cái đầu bù xù ngồi trong xe mà vẫn đeo khẩu trang thò qua cửa gọi lạc cả giọng. Thế rồi một cô gái nhìn ngó xung quanh, xong mới xuống xe, ngồi xuống ghế cạnh tôi rồi mới bỏ cái khẩu trang Ninja ra, hóa ra cô em nhà văn. Hỏi dạo này làm gì mà như “cán bộ to” thế, ngày thường thấy xe máy phóng vèo vèo đi buôn rượu vang cơ mà, thì cô em trợn tròn mắt lên bảo: “Ơ cái anh này, anh không biết sau mấy bài viết trên mạng của em, chúng nó tiếp cận rồi tấn công em mọi mặt à? Nhắn tin, đe dọa qua Phây, lần mò những mối quan hệ làm ăn của em, xộc vào đời tư… Làm em đâm khổ, đã không đi bán rượu được thì chớ, cuối năm đang là “mùa gặt” của em, mà bây giờ em đi đâu cũng không dám đi xe máy một mình nữa, ông xã bảo nó chỉ đạp nhẹ cho một cái thì mất Tết, con cái ai nuôi? Tsb chúng nó chứ!”. “Bọn nào là “chúng nó”?” Khổ quá, cái bọn mà anh chả viết về chúng nó đấy thây, cái bọn may mặc mà người ta cứ nghĩ “Thái Bình” đấy, Thái Lọ gì đâu, dân tiểu khu phố Huế nhà anh chứ ai…”.

 



Tôi mới hiểu ra, à cái câu chuyện “may mặc” này mà ghê gớm thế cơ à, nó chiếm đoạt gia sản của người ta thì nó phải sợ, chứ bây giờ người ngay lại sợ kẻ gian à? Nhưng cô em này bảo chúng lắm “võ bẩn” lắm, tôi cũng cẩn thận đi là vừa.

(Để cho những ai không theo dõi từ đầu, xin thưa là cô này post mấy bài liền mà còn chưa hết đây ạ:
https://www.facebook.com/thdcholita/posts/1941286539311979
https://www.facebook.com/thdcholita/posts/1943965349044098
https://www.facebook.com/thdcholita/posts/1947999618640671
và đây là sau khi có câu chuyện tôi đang kể: https://www.facebook.com/thdcholita/posts/1989405007833465 )

Tôi bảo có cẩn thận tôi cũng chả biết làm sao, tôi có biết “chúng nó” là ai đâu, đang đi bộ nó quen rồi lấy đâu ra xe mà thay đổi được, thì cô em dặn việc đầu tiên là cứ lo cái nick FB đi, của tôi gần hai chục ngàn followers với friends đấy, nó mà report phát là tiêu! Tôi cũng hơi chột dạ, nhưng rồi bảo tôi đã viết mãi về Vin, về Viettel, về FPT mà có tính xây dựng đàng hoàng, người ta cũng chả phản ứng gì, đâu có ai chơi kỳ cục như vậy! Hơn nữa FB của tôi hàng trăm bài Kinh Pháp, ai mà dám phá, phá thế khác nào gánh kiếp nạn hộ cho tôi à? Chả dám đâu…

Quả là giác quan thứ 6 của chị em nhạy thế, chiều tối hôm đó về tới nhà đã thấy nick “Nam Nguyen” bị reported rồi! Đúng là khó lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử. Cô em kia điện thoại chia buồn, nhưng thấy giọng phấn khởi lắm, chắc là thấy tôi đang choáng váng. Tôi cũng chỉ biết bảo với cô ấy, là nếu trong 4 tuần họ không tự tìm cách trả lại nick cho tôi, thì nên thành kính phân ưu… với họ đi, trùng trùng bể khổ đấy!


Đấy mới là đầu câu chuyện hôm nay thôi. Ngày hôm sau tôi nhận được lời mời qua thăm vợ chồng Mr Jef. Tuy đã được nghe qua nhưng tôi vẫn thấy khá bất ngờ với người vợ Đài Loan của ông ấy, một người có lẽ còn hiểu biết về Việt Nam hơn cả chồng, có lẽ tính cách châu Á đã giúp bà, và cả công việc của bà nữa. Họ “chia buồn” với tôi vì việc tạm mất nick, họ bảo mỗi một tin xấu về “người anh em Ph” đều khá là bất ngờ đối với bác Jeff, còn người vợ thì rất thực tế nên chị bảo với tôi là chị hầu như ít tiếp xúc, nhưng lại hiểu Ph còn hơn cả “ông anh” Jeff nữa, hãy chờ những bất ngờ kế tiếp. Cũng phải thôi, chị Ann kể về công việc của bản thân, “một công việc bé tí” – như chị tự nhận xét, đó là mỗi năm xây dựng độ 10 ngôi nhà cho người Việt, nhưng khách hàng là những người đặc biệt lắm, họ chỉ đưa cho chị bản đồ đất, còn lại từng viên gạch, từng cái nắm đấm cửa… nhất nhất là phải theo ý tưởng và do công ty của chị thực hiện, nhưng ngôi nhà thực sự “thông minh”, thực sự “sang trọng” mà khách hàng không được có ý kiến về thiết kế cũng như giá thành! Thế nên có lẽ hơn ai hết chị có khả năng phân biệt giữa nhưng đại gia thứ thiệt và những kẻ có bịch tiền rơi trúng đầu… Chị bảo người Đài Loan làm xây dựng, địa ốc như chị chỉ cần nhìn người ta là biết cả gan ruột rồi, nhưng ông chồng người Úc thì lại quá thiện lương…

Thế là từ đầu họ định kể về chuyến về quê đón Noel của gia đình, dần dần câu chuyện lại xoay quanh “evil brother”. Có lẽ Jef là người lúc nào cũng vẫn đau đáu về “người anh em” Ph này:
-Anh biết tự nhiên sao tôi nhớ ngày này không? Ph là đứa nhân viên vào công ty khá muộn, tiếng Anh lúc đầu không phải giỏi nhất đâu, tôi thường thuê thày giáo đến dạy tiếng Anh cho các nhân viên chính. Nhưng có lẽ Ph là đứa dạn dĩ nhất, hay kể chuyện cho tôi nghe nhất. Ngày hôm nay tôi nhớ là ngày Quân đội của nước Việt Nam, trước kia Ph hay khoe cậu ấy là lính phi công, được tuyển rồi sang Soviet Union (Kazakhstan?!) học lái nhưng Liên Xô tan rã, chỉ học mấy tháng rồi phải về, chưa kịp bay giờ nào. Nhưng đối với cậu ta thì 22/12 hàng năm vẫn là ngày lễ, và tôi bắt đầu thấy có cảm tình hơn với anh chị em khác từ khi nghe câu chuyện này, đáng nhẽ là phi công chiến đấu bây giờ về nước nghề nghiệp chưa ra đâu vào đâu, tôi xúc động lắm…

Chị vợ bên cạnh thì nháy mắt rồi hỏi: “Nam ơi, ngày trước tôi thấy “người anh em” ấy vừa bé vừa thấp, chẳng nhẽ phi công nước các bạn lại không có ai để chọn nữa hay sao?”. Hỏi xoáy quá, tôi đành đáp rằng đã gặp nó bao giờ đâu, nhưng trông các bức ảnh ông Jeff lấy ra khoe thì đúng là thích hợp với bộ binh hay trinh sát hơn là lính bay… Chị Ann lại trêu chồng tiếp: “Chẳng biết đứa em Ph có nhớ tới “đại ca kiêm sư phụ” không, chứ “đại ca” nhớ học trò lắm, chả quên chuyện gì bao giờ đâu!”.

Ông Jef cười hiền hậu rồi bảo “người anh em ấy thích phát biểu, hùng biện, vung tay múa chân trước đám đông lắm, tôi khuyến khích mọi nhân viên như vậy nhưng có lẽ chỉ Ph là thực hành giỏi nhất, nhưng lợi bất cập hại, nhiều lúc cậu ta thực sự nghĩ rằng mình là chủ doanh nghiệp, là thủ lĩnh, là tất cả…”.

Rồi ông Jef kể về gia thế của Ph, câu chuyện ấy tôi chả muốn nói lại, đại ý là gia đình có nhiều thành viên rất đàng hoàng và thành đạt, thế nên cậu út Ph tự nhiên bị cái sức ép phải thành công, và cậu ta đã chọn con đường ngắn nhất! Bà Ann thêm một câu mà tôi giật mình: “Điểm yếu nhất của cậu ấy là có ai đó nói thẳng cho vào mặt, anh chả phải là một đại gia gì đâu, hãy nhìn vào bản chất vấn đề đi! Đối mặt với sự thật – điều này anh ta còn lâu mới làm được!”.

Tôi cũng nêu cái thắc mắc từ bấy đến nay của mình: “Thế ông bà đã làm gì, khi doanh nghiệp cứ thế là trôi vào tay “người anh em”, từ trước cả 2012 cho đến khi mất tất cả”. Ông Jef đã trả lời một câu mà tôi thực sự bất ngờ: “Chúng tôi mỗi người có công việc riêng, không ai soi mói việc của ai, và thế là từng ấy năm tôi thực sự đã cố xoay sở một mình! Sĩ diện của đàn ông mà!”. Quả là “bản lĩnh” hay có khi là “quá sợ vợ”?? Có lẽ nghe bà vợ sẽ rõ ràng hơn, lời của Mdm Ann:
-Tôi thực sự không biết gì về công việc của ông ấy, chỉ thấy nhiều lúc Jef khá ưu tư. Đã bao nhiêu năm Ph bắt ép Jef phải chia cho anh ta 50% lợi nhuận cả trong và ngoài nước, thế mà chồng tôi chả hé răng với tôi một lời. Tôi chỉ tình cờ biết được sự tình vào đầu năm 2017, khi mọi sự đã an bài, khi mà câu “người anh em” Ph hay nhắc với mọi người (“Tôi sẽ cho ông ấy về nước chỉ có đôi dép lê!” ) rất gần với hiện thực, khi mà Ph đã cướp được mọi thứ nhưng lại cần tiền để kinh doanh tiếp nên mới có hé cho “đại ca” phương án chia lại mấy nhà máy, nhưng “đại ca” hay “sư phụ” phải bỏ hơn chục triệu đô ra mua lại tài sản của mình. Tôi biết chồng tôi lúc đó có lẽ muốn bỏ cuộc, và đã động viên anh ấy hết lòng: “chúng ta sẽ kiếm ra tiền để chuộc, và chúng ta sẽ chiến thắng”!

-Bà ấy là dân Đài Loan, ghê lắm đấy – Jef đùa vui nhưng giọng đầy tự hào về người bạn đời – chúng tôi đã ở đây cả một phần tư thế kỷ, con gái chúng tôi cũng lớn lên ở Hà Nội, lẽ nào có thể dễ dàng rời bỏ? Rồi ông tự trào: “nước Úc chúng tôi khi xưa toàn dân tù tội, cướp giật lừa đảo từ bên Anh quốc qua, thế nào mà lại dựng nên một quốc gia thượng tôn pháp luật. Còn tôi, một hậu duệ của những tên kẻ cướp, qua xứ Việt Nam thanh bình rồi lại để người ta lột sạch đến trắng tay sao??”.

Thấy tôi ngỏ ý muốn hỏi bà nhận xét ra sao về “đệ tử ruột” của chồng mình, bà Ann nói ngay:

-nhiều người kể cả chồng tôi thường khen cậu này giỏi, nhưng tôi biết chắc cậu ta chỉ lẻo mồm và khôn vặt, chứ trong kinh doanh đã hai chục năm nay chưa nghĩ ra một điều gì mà không phải là học từ “sư phụ Jef”. Ngoài cái việc đáng xấu hổ kia thôi. Ngoài cái việc cướp công ty, cướp cả tên gọi và logo do chính Jef design ra, mà tất cả khách hàng biết tới và thế đâu có khác gì là cướp hết khách hàng của Jef, ít nhất là thời gian đầu? Câu chuyện dài lắm nên tôi chưa kể đâu, nhưng có lẽ chồng tôi buồn nhất là cái khẩu hiệu mà Jef muốn truyền đạt đến cho các thành viên công ty: chúng ta phải chăm lo đến tất cả các công nhân, vì sau lưng họ là hàng nghìn gia đình với bố mẹ, chồng con. Không chỉ nói mà Jef thực sự đã và đang làm suốt bao nhiêu năm, thì nay “evil brother” chộp lấy ý tưởng đó, biến tướng nó đi, thành ra “phải chăm lo cho mười lăm ngàn gia đình công nhân”. Cậu ta rêu rao như vậy khắp nơi mà không hề biết ngượng, rằng ý tưởng không của cậu ta, rằng cậu ta và công ty chỉ có hơn chục ngàn công nhân mà thôi. Xấu hổ!


Tôi hỏi rằng trong cuộc sống thì ông bà thấy “đại gia” này thế nào, thì lại bà Ann cho biết:
-Người châu Á có câu đại ý “lấy lòng kẻ tiểu nhân đo lòng người quân tử” – đấy chính là con người này! Chúng tôi hoàn toàn không thèm quan tâm đến cuộc sống riêng của anh ta từ sau khi chia tách nữa, nhưng anh ta và có lẽ những người ở bên anh ta thì lúc nào cũng sợ, lúc nào cũng nơm nớp chờ một điều gì! Bạn có biết vụ cháy căn penthouse ở Golden Westlake mà lên cả báo không, đấy cháy nhà anh ta đấy, cháy đúng căn hộ mà ông Jef cho “người anh em” thuở hàn vi, trong khi chúng tôi vẫn đi thuê nhà để ở đấy. Thì biết gì không, vợ anh ta nhắn tin tứ tung hốt hoảng, rằng có lẽ người của Jef đã phóng hỏa đốt gia đình họ! Thật là chả còn một từ nào để diễn tả cảm xúc của chúng tôi nữa!

Tôi nói rằng trên mạng chả thiếu gì bài viết về “evil brother”, clip về hành vi cướp trắng trợn doanh nghiệp của Ph và những “người anh chị em” khác nữa, nhưng vẫn khá nhiều người Việt có băn khoăn: hay là giữa Jef và “người anh em” có sự hiểu lầm gì thôi, anh ta tử tế ấy mà, lại đại gia nữa thiếu gì tiền, hay là có thỏa thuận chia chác gì ngầm vẫn tồn tại cho đến bây giờ thì sao? Tôi dù có xem hết những bài, những thước phim ấy, nhưng một câu giải thích của ông bà vẫn giá trị hơn nhiều, thì bà Ann lại đỡ lời chồng:
-Cái Thiện sẽ thắng cái Ác, nhưng không ngay được, vợ chồng chúng tôi cũng không mong gì cướp lại doanh nghiệp của Ph, đơn giản là không dễ thế. Việc cần làm trước tiên là phải phân biệt Tôn Hành Giả và Giả Hành Tôn, chúng tôi chả muốn ai dù là khách hàng, dù là nhà chức trách, dù chỉ là những bạn bè Việt Nam lại vô tình hay hữu ý mà lẫn doanh nghiệp của Jef và của Ph. Sắp tới chúng tôi sẽ tổ chức họp báo để nói rõ với giới truyền thông, là doanh nghiệp Maxport của chúng tôi không có liên quan bất kỳ gì với con người hay doanh nghiệp của Mr Ph. Anh ta và các đồng sự hãy tự chịu trách nhiệm về mọi vấn đề với bên thuế mà hiện nay đang xôn xao trên báo chí, hãy tự xoay xở với khoản vay tín dụng ngắn hạn hơn nghìn tỷ đi, nó sẽ nhấn chìm anh ta, nhanh chióng thôi…

Còn ông Jef trước khi chia tay có bảo tôi thế này:
-Từ trước tới nay rất nhiều bạn Việt Nam bảo tôi khù khờ, bảo sao tôi không chứng minh được những kẻ như Ph, nhu H. như Gi làm gì có từng ấy tiền để sở hữu doanh nghiệp quốc tế hàng chục triệu USD. Có thể tôi cũng dại khờ thật, nhưng bạn chỉ có thể chứng minh gì đó khi người ta muốn nghe bạn, còn không thì… Tính tôi siêu cẩn thận, tôi có một căn phòng to đúng bằng phòng khách này, nơi tôi lưu trữ mọi giấy tờ từ lúc bước chân sang Việt Nam. Tôi tặng anh và qua anh tặng những người bạn FB của anh một tờ giấy con con, nó có thể nói lên rất nhiều điều với người muốn nghe anh, tin anh, và chả nói lên điều gì với người chả muốn nghe, muốn tin. Đây là bảng lương của 3 “người anh chị em” Ph, Gi, H. – những người đã chiếm đoạt 90% cổ phẩn của công ty tôi. Tôi trả luong cho họ rất không thấp vào năm 2005, anh xem đi, tôi có bảng lương của các năm khác nữa. Nhưng thử xem dù với mức lương cao thế này thì bao lâu tích cóp để họ có thể “giàu bất ngờ” như vậy? Chỉ có Tiến, “người anh em” tử tế của tôi, đã trả lại tôi 10% không chần chừ – đến giờ anh ấy vẫn song hành cùng với tôi. Có lẽ bây giờ anh ấy hạnh phúc hơn những kẻ kia nhiều!

Thật khôi hài, nước ta quan chức không sống bằng lương, giáo viên không sống bằng lương, rồi đến khối tư nhân cũng không sống bằng lương… Tôi chia tay ông bà Jef-Ann sau khi chúc họ một mùa giáng sinh hạnh phúc, và quay về viết status FB này. Đến hôm nay tôi mới post, với nick chỉ có vỏn vẹn 100 friends thôi đâu có sao, nhưng tôi rất lo cho những kẻ kia. Thời hạn 4 tuần có vẻ sắp hết rồi. Chớ đùa với luật nhân quả, hãy sửa sai ngay đi, quay đầu là bờ…

Ảnh:
-vợ chồng ông bà Jef-Ann tại Việt Nam, 20 năm trước và năm 2018.
-bảng lương năm xưa của 3 “đại tỷ phú” ngày nay.
-họp báo phân định Tôn Hành Giả và Giả Hành Tôn với sự góp mặt của 46 cơ quan báo đài tại Hà Nội.

Ghi chú: có người báo tin, rằng bây giờ “chúng nó” chả doạ nữa, mà lại xuất hiện mấy “người tử tế” cứ muốn cho cô Chũm tiền để gác bút nghiên, lên đường đi du lịch. Tôi bảo hãy nói với mấy “người tử tế” ấy con số, không phải số tiền đâu, mà con số 4 tuần, bây giờ đã trôi qua 2/3 rồi, từ ngày tôi bị report nick FB. Không cưỡng được luật trời đâu…

(Nguồn FB Nam Nguyen https://www.facebook.com/nam.nhh/posts/2198526070197399)